Em bé oà khóc bên chú chó bị thui lay động dân mạng

Những ngày qua, bức ảnh về một cô bé gái thực sự đã thu hút được rất nhiều quan tâm từ phía cộng đồng mạng.

Trong bức ảnh đó, người xem thấy được một cô bé đang ngồi khóc rất đáng thương bên cạnh một chú chó đã bị thui và nằm sẵn trên “bàn mổ”. Một tay của bé vẫn đang đặt lên lưng chú chó như muốn vuốt ve và để tự hỏi “tại sao mày lại như này vậy chó?”.

>>Hương Tràm tiếp tục ăn mặc thiếu vải, bất chấp tai tiếng

Bức ảnh sau khi được lan truyền rộng rãi trên cộng đồng mạng đã nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý với hàng chục ngàn lượt like, bình luận và chia sẻ.

2

Bức ảnh như chạm tới tâm can những người đã và đang nuôi chó cùng với rất nhiều cảm xúc. Cũng chính bởi vậy, không khó để dân mạng bắt gặp những dòng chia sẻ đầy xúc động.

Bạn Ngọc Linh chia sẻ: “Nhớ đợt trước mẹ bán chó của mình cho ông hàng xóm làm thịt. Mình nhìn thấy nó bị trói rồi nước mắt ngắn dài nhìn mình cầu cứu. Đến bây giờ vẫn ám ảnh. Rất thương chó và chưa bao giờ ăn thịt chó..

Em bé trong ảnh chẳng khác nào mình đợt trước. Có lần mình còn viết thư cho chó rồi khóc tu tu dưới bếp xong gửi thư vào trạm bát mong nó đọc được. Haiz. Lớn rồi nhưng xem lại ảnh này cảm xúc vẫn còn y như ngày xưa!”

Người dùng Willie có viết: “Hồi bé lần đầu được ba dẫn ra hàng thịt chó, nhìn thấy con chó thui còn nguyên như này em cũng ra khóc lóc thương nó y như con bé này.

Cái xong hồi sau ba em ra hỏi sao con khóc, em bảo tại con thương nó quá, bị vậy chắc đau lắm. Ba em xoa đầu chỉ vào nó bảo: Nó không đau đâu, con coi nó đang cười nhe răng kìa”.

Tiếp đến, cư dân mạng được nghe một câu chuyện với rất nhiều cung bậc cảm xúc của bạn nam Thanh Tùng.

Chia sẻ về bức ảnh, Thanh Tùng có viết: Ngày bé có con gà tre nuôi bị mang ra thịt vì nó toàn gáy lúc 3h sáng mà thấy nó bị giết đã khóc ầm cả nhà lên rồi.

Từ sau nhà nuôi chó ngót năm kia nó chết là 13 năm cũng đem đi chôn. Rồi đầu năm là xuống thắp hương cho nó, chỗ nó chôn được quây vào rồi trồng cái cây lô hội, bên cạnh là cây đu đủ xoè bóng ra che.

Vẫn nhớ hôm nó chết là trời lạnh lắm, nó ốm lụ khụ mấy hôm rồi. Lúc ấy, đang nằm xem phim, mẹ bảo ‘con ơi lên đút cho nó mấy thìa cháo chứ mấy hôm rồi nó không ăn gì!’, nghĩ nó ốm bình thương thôi. Vì ngày xưa nó có chửa đến ngày đẻ bị chết con trong bụng phải mổ lấy ra nên bị cái u ở bụng, năm nào cũng trở bệnh mà cũng qua khỏi được.

Rồi lúc ấy nghe tiếng nó thét lên ở nhà trên, nó cố bước vào nhà vệ sinh chắc chân yếu quá không đứng nổi ngã khuỵ ra, mình chạy lên thì nó đã mắt đục và lưỡi vắt ra rồi. Lấy cái máy sấy sấy cho nó ấm lại, tay ấn lưỡi vào trong mong cứu được nó mà không được, cứ vừa lay nó vừa khóc Li ơi dậy đi, Li ơi!

Tự tát mặt mình vì đã không nghe lời mẹ bảo lên cho nó ăn, và hối hận vì không thể cho nó ăn lần cuối, không thể… Ôm nó đựng trong túi ngồi sau xe vừa đi vừa chảy nước mắt, không biết mang đi đâu bây giờ! Rồi nhớ ra nhà bác ruột có mảnh đất cạnh nhà nên mang xuống đấy chôn.

Mang xuống rồi sang hàng xóm mượn xẻng, đào bới mãi mới được cho nó cái ổ rộng và sâu để nằm. Giờ nghĩ lại vừa viết vừa sụt sùi, học hành công việc bận rộn nên chỉ thời gian đầu là xuống thắp nén hương nhiều nhiều được.

Nay đã được 2 cái Tết nó nằm ở đấy. Nó là con chó ăn đời ở kiếp với nhà mình. Ngày bé nó nghịch, ỉa đái tùm lum đuổi đi hết nhà này nhà nọ, có lần bị tuột xích chạy mất rồi, cuối cùng cũng về nhà mình.

Sau những ngày bị đuổi đi ấy về nhà nó tự khôn ra, không nghịch, đi vệ sinh đúng chỗ. Ngày bé ăn sáng có 2000, mà bao lần phải nhịn mấy ngày để đền quyển truyện đi thuê vì để nó cắn.

Quá nhiều kỉ niệm mà không thể nói hết, giãi bày hết được, giờ nhà nuôi 1 thằng cu tính tình giống với nó quá, cũng là loại Phốc lai Nhật. Mà cu này vẫn nghịch quá, giờ đi làm rồi không có thời gian ở nhà nhiều để dậy dỗ nên là xích 20/24.

Mình về thì mới thả cho ra vườn chơi. Chạy nhảy hay sang hàng xóm ăn rình. Nhà đối diện cũng là nhà mà cả nhà quý chó, từ ông bà bố mẹ đến 2 đứa nhỏ, từ hồi con Li còn sống hàng ngày nó đã sang đấy chơi rồi. Giờ thằng cu này cũng thế.

Bị soang mà cũng kệ vẫn cho nó ngủ cùng. Trong lòng vẫn coi nó là hoá kiếp của con Li. 

Mình cũng hiểu để loại bỏ ăn thịt chó là rất khó, vì nước ta không có những trung tâm cứu hộ chó mèo. Mà chó ở Việt Nam thì rất nhiều. Thôi thì cũng đành cầu cho chúng nó đều được đầu thai hoá kiếp thành người. 

Các bạn ạ, ăn thịt là bản năng sinh tồn của con người rồi, nhưng cũng nên có 1 chút tâm linh như đạo hồi không ăn thịt lợn, hinđu ko ăn thịt bò, thì phật giáo hay thiên chúa giáo ta không ăn thịt chó. Hãy coi chó là con vật linh thiêng.

10 người trong 1 buổi thịt chó thì 1 người xin rút, lần sau 2 người rút, sau nữa 3 người…. Thì mình tin dần dà lớp trẻ sau này sẽ bỏ được việc ăn thịt chó”.

Theo kenh14.vn

Xem thêm:Máy hút chân không chè

digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb